<meta name="google-site- verification" content="ekAUoOQCCa8IWONwsnB8vxcIGn_MQUNIl_Gao1B5lcc" />

Tin tức

Cột đá Thiên Phú với vẻ đẹp Ninh Bình

21/07/2017 - 06:09

… và có những dãy núi đá vôi trắng xoá trên mình mang đầy khe nứt, hay vết đứt gãy bởi những đổi thay mãnh liệt suốt chiều dài thời gian bao bọc lấy những thung đất ngập nước yên bình. Ninh Bình có cây lá nguyên sơ, tiếng dê núi kêu “be be…” khe khẽ đâu đó và một hành trình 3 người trên những chiếc thuyền gỗ.

“Chúng tôi đến Ninh Bình vào một ngày đầy nắng “-  anh bạn quay sang tôi tếu táo câu quen thuộc của phần mở đầu cho những bài giới thiệu về một điểm đến nào đó. Phía sau anh, người đàn ông 69 tuổi đến từ nước Mỹ, râu bạc trắng nheo mắt đứng nhìn cổng chào lớn của đại lộ dẫn về hướng Tràng An. Dường như trong ông, có một tình yêu bình dị với Việt Nam. Khi nãy dừng ăn sáng món bánh cuốn chả đặc biệt của Hà Nam, ông dùng đũa khá thành thục khiến tôi cứ ngỡ ông hẳn đã sống ở Việt Nam nhiều năm. Tôi và ông lần đầu tiên gặp gỡ và cùng là bạn của người đàn ông trẻ hơn kia. Ba chúng tôi ở ba lứa tuổi thuộc ba thế hệ khác nhau lên đường tới Ninh Bình từ lúc 5h sáng, khi mặt trời ở còn chưa ló dạng ở Hà Nội.

Qả thật, đó là một ngày Chủ Nhật lý tưởng, mây cuộn thành từng đám trắng gọn ghẽ nhưng thi thoảng cũng miết ra mấy vệt nhỏ nền trời xanh biếc. Sau chừng 2 tiếng rưỡi trên đường quốc lộ 1, chúng tôi rẽ phải vào con đường lớn tới Tràng An. Chắn ngang đại lộ này là dãy Kỳ Lân cứng rắn xoải mình ra suốt cả một chặng dài. Độ cao của những dãy núi đá vôi phong hoá ở Ninh Bình vừa đủ trong tầm mắt để người đứng dưới chân có thể nhìn thấy cả thân núi cùng các khóm cây lơ phơ xen giữa những chỏm núi xám trên đỉnh và vẫn gom được một phần bầu trời vào ánh nhìn. Nói rằng nó chắn ngang, nhưng thực tế dãy Kỳ Lân đã để cho đại lộ đi ngoằn nghèo qua chừng 7 cây số từ thành phố Ninh Bình rồi tiến vào vùng Tràng An. Ninh Bình đẹp. Tôi vẫn luôn yêu thích vùng đất này bởi ký ức từ thời đi học khi cùng đám bạn về quê một cậu bạn trong nhóm. Ngôi làng ấy im ắng, nằm sâu, cách xa những đoạn đường cái liên xã liên huyện. Ở đó có rặng núi rất nhỏ nằm bên sông nước, dọc đường vào xóm cỏ xanh mượt. Người chỉ đến đó một lần như tôi cũng không thể quên. Nhưng phần lớn địa hình đặc trưng của Ninh Bình là như vậy, hiếm có và là tuyệt tác trong cả vùng đồng bắc Bắc Bộ. Chỉ một ngôi làng nhỏ cũng đủ để ấn tượng, huống gì Tràng An hay Tam Cốc- Bích Động là cả một quần thể lớn…

Thung lũng ngập nước Tràng An

Tràng An rất phù hợp với những người cần một nơi khám phá cuối tuần có khoảng cách di chuyển vừa phải, vận động nhẹ nhàng, dịch vụ tốt và… tất nhiên, yêu sông nước cùng cây, núi. Tới đây, bạn có thể ăn uống, nghỉ chân trước khi xuống thuyền hoặc nghỉ trưa ngay tại khu nhà tiếp đón. Đôi khi có cả những chương trình biểu diễn nghệ thuật truyền thống. Hành trình xuyên thuỷ Tràng An kéo dài chừng 3 tới 4 tiếng bằng thuyền gỗ tạo thành một vòng không phải quay đầu lại. Chúng tôi xuống thuyền, thông thường mỗi đò chở 5 người, nhưng may mắn lượng khách thời điểm đó không đông và người quản lý không để khách đợi lâu nên chúng tôi được rời bến với 3 người. Ngày nắng, làn nước càng thêm trong xanh, thi thoảng có vài đám hoa bàn chang li ti màu trắng cùng lá bản tròn lấp lánh trên mặt nước. Màu xanh của dòng nước được tạo nên bởi những đám rong rêu đang đong đưa theo từng nhịp sóng. Tôi nhanh chóng tháo đôi boots và cởi bỏ tất để lùa chân xuống nước, cọ vào những đám mềm mại ấy trong khi người lái đò đưa thuyền tiến nhanh về phía trước.

 

Khám phá Madagui - Khu du lịch rừng độc đáo nhất Việt Nam

Khám phá Madagui - Khu du lịch rừng độc đáo nhất Việt Nam

Ghé thăm điểm du lịch được mệnh danh là thị trấn rực rỡ nhất thế giới

Ghé thăm điểm du lịch được mệnh danh là thị trấn rực rỡ nhất thế giới

 

Người dân ở đây không gọi dòng nước là sông hay suối bởi nó thực tế là những thung lũng ngập nước do bao quanh đó là các dãy núi đan xen tạo thành thế vòng cung. Các hang động thường xuyên ngập nước. Chính những hang động là đường ngầm để đi từ thung này sang thung khác và cũng nhờ nó nguồn nước được lưu thông. Khác với ở vùng ngoài, những vách núi quây quanh các hồ nước bên trong cây cối phủ xanh rì toàn bộ thân núi. Có nơi dãy núi lượn trũng vào trong lòng, thoai thoải mềm mại, lưng chừng là một ngôi đền nằm im lìm dưới bóng râm mà một bên vách đổ xuống. Chúng tôi lựa chọn hành trình qua 9 hang động và 3 địa điểm tâm linh. Mỗi lần tới một cửa hang tôi thường có cảm giác ngợp khi ngước nhìn lên quả núi sừng sững phía trên, tỉ lệ giữa chúng quá chênh lệch. Sự kết nối của tự nhiên thật kinh ngạc, phần dưới chân đã bị nước biển xâm thực từ hàng trục triệu năm trước tạo thành các “ống ngầm” gần như rỗng, nhưng phần trên vẫn đứng vững chãi. Vài nơi, những dải hoa súng hồng tươi tắn dẫn lối vào hang, rồi lại dịu dàng đón những con đò ra khỏi hang động để qua một thung nước khác. Nhờ đi vào buổi sáng mà chúng tôi được thưởng lãm thêm sắc màu nho nhỏ ấy bởi chỉ đến khoảng 11h trưa, hoa sẽ khép cánh lại. Mỗi hang động có độ dài và hình dáng khác nhau. Có nơi quanh co, nhũ đá nhỏ xuống sát đầu người. Có nơi nước tấp vào vách đá tạo nên các giai điệu thảng nhẹ, trong trầm. Có nơi người xưa từng vào đây lấy nước nấu rượu tiến vua bởi mạch nước ngầm mát ngọt.

Trong ba điểm du lịch tâm linh thuộc hành trình chúng tôi lựa chọn, đền Trần nơi thờ tướng của vua Hùng là điểm đến nằm ở vị trí cao nhất. Từ dưới bến thuyền nơi chân núi leo lên 175 bậc, chúng tôi tới đền khi nắng xuyên qua các tán cây rừng thành vệt loang lổ rơi xuống sân. Ngôi đền tựa lưng vào núi, phía trước là sông và 5 ngọn núi. Đây là một trong tứ trấn ở phía Nam, nằm trong vùng lõi của cố đô Hoa Lư. Nơi đây còn có tên khác là đền vụng Thắm, cái tên gắn liền với truyền thuyết về biến cố đầy máu sau khi vua Đinh Tiên Hoàng bị sát hại. Toàn bộ ngôi đền làm bằng đá, phần lớn nguyên bản, được xây từ thời nhà Đinh vào năm 986. Gần 300 năm sau vua Trần Thái Tông vì không muốn nghe theo sự sắp xếp của thái sư Trần Thủ Độ lấy vợ là Trần Liễu nên bỏ vào đây tu hành. Khi thấy ngôi đền đã được nhà Đinh xây sẵn, ông quỳ lạy trước sân rồng xin tu sửa lại và chắp bút đôi câu đối được khắc hai bên cửa đền. Bên phải là “Nguy nhiên từ miếu kim mi tích”, bên trái là “Liệt thử tương viên thạch tác thành”. Tạm dịch: “Ông là vua tôi cũng là vua. Tôi là hậu thế, khi tôi đến đây xin phép giải hạn ngôi đền cũ tu sửa lại bằng đá”. Bởi vậy sau này ngôi đền mang tên đền Trần. Mọi chi tiết của ngôi đền và 4 cột đá đều được trạm khắc tinh xảo, mềm mại. Bốn cây cột đá nguyên khối lấy từ núi Nhồi vùng Thanh Hoá, xung quanh chạm khắc chữ tôn vinh địa thế và lòng trung thành của quần thần phò vua giúp nước. Nhiều người tin rằng việc chạm tay vào 4 cây cột này sẽ mang lại may mắn về công danh, trí tuệ, sức khoẻ và hạnh phúc gia đình

Chúng tôi lần lượt đi qua các hang động và hồ nước. Người đàn ông đến từ nước Mỹ với chòm râu trắng và chiếc mũ bêrê lịch thiệp pha chút lãng tử không ngớt lời trầm trồ về nơi này- nơi mà ông cho rằng ai đang cần những phút giây tĩnh tại hay thiền định giữa thiên nhiên nên và cần phải đến. Hành trình đầu tiên kết thúc khi mới quá trưa, nên cả 3 quyết định thay đổi kế hoạch đi thêm một điểm nữa vào lúc hoàng hôn theo ý tưởng của anh bạn tôi. Trở thành di sản thế giới khiến Tràng An nổi tiếng hơn, nhưng Ninh Bình đâu chỉ có Tràng An…

Gặp voọc mông trắng ở đầm Vân Long

“Thánh nhân đãi kẻ khù khờ” điều đó quả đúng với tôi trong trường hợp này. Tôi đến đầm Vân Long chỉ vì đam mê những nơi có sông nước lẫn với núi non. Không ngờ mới tới đây lần đầu, vừa xuống thuyền đã được gặp cả đàn voọc mông trắng có tên trong sách đỏ mà rất nhiều tay máy, lẫn những người làm nghiên cứu cất công đi lại nhiều lần cũng không gặp được. Người ta nói, gặp voọc là hên lắm.

Chúng tôi vừa rời bến chừng mấy phút, đang lang thang đi tìm cò, tìm sen nhưng không thấy thì người lái đò chỉ tay về phía vách đá vôi trắng xoá thẳng đứng, giọng khấp khới: “ Voọc kìa ! voọc kìa, đấy đấy...”. Cả khu bảo tồn thiên nhiên ngập nước rộng mênh mông, đang rất yên ả bỗng trở nên xôn xao dần bởi tiếng vòm cây xào xạc khi lũ voọc di chuyển và tiếng nói cười râm ran của khách trên thuyền. Dù chúng tôi đều gắng giữ im lặng, nhưng có lẽ điều ngạc nhiên này khiến ai nấy đều muốn thốt ra. Tuy nhiên tất cả vẫn khẽ khàng nhất có thể. Thuyền nào đi qua người lái đò cũng í ới thông báo về đàn voọc và gọi vào cùng ngắm với chúng tôi. Ban đầu lũ voọc khá dè dặt, phải mất nhiều khoảng tĩnh nhất định chúng mới di chuyển, hái lá. Sau có lẽ thấy đám khách dưới đầm không thể làm gì chúng hoặc có lẽ lũ voọc biết chúng tôi chỉ muốn ngắm nhìn nên chúng trở nên mạnh dạn hơn, nhảy từ khe nứt này sang khe nứt khác rồi bám vào các thân cây mọc trên lưng dãy núi đá vôi. Đôi khi hai ba con dừng lại. Thật phũ phàng, chúng quay lưng về phía ngoài nơi mà những kẻ hiếu kỳ là chúng tôi đây đang hướng mắt lên đầy háo hức. Có lẽ đối với con người, hay bất cứ loài nào, bản năng làm mẹ luôn khiến kẻ sinh nở bảo vệ và bao bọc con mình một cách triệt để nhất. Lũ voọc cũng vậy. Voọc mẹ quắp chặt lấy voọc con khi di chuyển, ở bên cạnh con lúc nó đang ăn. Voọc con đáng yêu như một đứa trẻ, đôi mắt ngây ngô nhìn xuống chúng tôi.

Đáng lẽ chúng tôi tới đây để tìm kiếm những đàn cò bay trắng đầm, nhưng người lái đò nói muốn đợi cò về phải chờ tới 11, 12 và tháng 1 năm sau. Vậy là chúng tôi tiếp tục lênh đênh thêm một lát với đến chỗ đám sen cuối mùa sau khi rời xa vách núi của lũ voọc. Đây đó cũng có mấy cánh cò bay ngang đầm. Vân Long đẹp theo lối tự nhiên và êm ái. Những con thuyền nan mộc mạc xếp dọc bờ phía sát chân đê, xa xa có người đàn ông đứng câu cá chuối và lại đó những tấm lá bàn chang tròn tròn, nõn xanh chấm đầy trên mặt nước, cỏ lác um tùm mượt mà lả lơi theo gió. Người đồng hành lớn tuổi nhất của chúng tôi tiếp tục vục chiếc mũ bêrê trắng tinh xuống đầm múc nước xoả lên mái đầu còn ít tóc của ông trong khi trò chuyện bằng cả ngôn ngữ lẫn các động tác với người phụ nữ trẻ lái đò. Còn anh, người bạn đáng mến của tôi vẫn giữ nguyên chiếc quần xắn gấu ngồi co chân ở mũi thuyền nhìn xa xôi.

Chúng tôi đã có một ngày tuyệt đẹp ở Ninh Bình giữa những người bạn đường thú vị, hài hước và những điều bất ngờ. Người đàn ông Mỹ 69 tuổi đang ấp ủ cho một video về Việt Nam mà hôm nay tôi thấy ông đã quay được kha khá. Anh bạn tôi đã được trông thấy đàn voọc sau 5 lần tới đầm Vân Long. Còn tôi được mãn nguyện với không gian trong lành của nơi có núi đá vôi phong hoá, làn nước trong trẻo và tưới tắm vào trong mình những giọt vui mới. Thi thoảng trong tôi vẫn vang lên tiếng hai “chàng trai” đồng hành lớn tuổi nói váng lên “Hello! ”, “ Bonjour! ” để nhận lại tràng cười vang hồ hởi từ những người đi đò ngược chiều. Dường như, từ phía nào, người ta cũng hân hoan với những lời chào.